Trong mắt Lý Hữu thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên hắn thấy trên mộ bia của một người lại khắc hai chữ đại hiệp.
Danh xưng cổ xưa như đại hiệp, e rằng phải từ ngàn năm trước mới từng thịnh hành.
“Lạ lắm sao?” Tiêu Nhất vừa dùng kiếm phát cỏ, vừa khẽ lên tiếng.
“Sư phụ ta, Trần Thủ An, là một lão ăn mày điên điên dại dại. Chẳng biết từ đâu nhặt được một cuốn tiểu thuyết võ hiệp của thời đại cũ, thế là... ôm giấc mộng đại hiệp suốt cả một đời.”




